Người phi công ba lần đưa Bác đi chữa bệnh ở nước ngoài


Năm 2014, khi Bảo tàng Hà Nội tổ chức “Lễ phát động vận động hiến tặng tài liệu, hiện vật cho Bảo tàng Hà Nội”, Đại tá Công Doãn Đương một người con sinh ra tại Hà Nội đã tình nguyện hiến tặng Bảo tàng Hà Nội chiếc cặp bay cùng sơ đồ chuyến bay khi ông cùng tổ bay nhận nhiệm vụ đưa Chủ tịch Hồ Chí Minh đi chữa bệnh ở nước ngoài.

Con đường trở thành phi công của Đại tá Công Doãn Đương cũng rất tình cờ. Năm 1961, khi đang học cấp III tại trường Xuân Đỉnh, cậu thanh niên 19 tuổi Công Doãn Đương bất ngờ trúng tuyển phi công sau một kỳ sơ tuyển ngay tại trường. Ba năm sau đó ông học tập tại Trường Đào tạo không quân tại Liên Xô. Tốt nghiệp khoá đầu tiên của trường, cầm trong tay tấm bằng đỏ, Công Doãn Đương trở về nước và tiếp tục đi học bổ túc ở Trung đoàn 910 cũ tại Cát Bi. Sau một thời gian ông được điều về Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 919 để vừa bay phục vụ chiến đấu, vừa bay phục vụ chuyên cơ. Đến năm 1965, ông tiếp tục học bổ túc ở trường hàng không về dẫn đường. Cũng sau khoá học này, phi công Công Doãn Đương được đảm nhiệm hai nhiệm vụ, vừa lái máy bay, kiêm hoa tiêu dẫn đường.

 

                         Ảnh Đại tá phi công Công Doãn Đương thời trẻ


Cẩn thận lật giở từng trang giấy, ông trao chúng tôi những kỉ vật mà ông cất giữ như kho báu của mình suốt 40 năm qua và kể: Buổi tối ngày 15/9/1967, lúc ấy ông mới ngoài 20 tuổi đã vô cùng sung sướng, vinh dự khi được giao nhiệm vụ cùng tổ bay (ba người, trong đó Đương là phụ lái kiêm dẫn đường) thuộc Tiểu đoàn 4, Trung đoàn Không quân vận tải 919 đưa Bác Hồ đi chữa bệnh ở Trung Quốc (bay từ Hà Nội lên Sân bay Nội Bài rồi chờ máy bay của Trung Quốc sang đón Bác).



Hiện vật do Đại tá Công Doãn Đương hiến tặng cho Bảo tàng Hà Nội

        “Lúc này Bác đã rất mệt, không thể tự đi được mà phải nằm cáng. Đi cùng có ông Vũ Kỳ - thư ký, ông Lê Văn Lương, lúc bấy giờ là Ủy viên Ủy ban Kiểm tra Trung ương...” - người Đại tá già nhớ lại. Chuyến bay đầu tiên với Bác không dài nhưng cũng đủ khiến ông thấm thía tấm lòng của Bác.

Ông Đương kể, lúc đó, trời đã rất khuya,đang ngồi đợi máy bay của nước bạn sang đón Bác tại sân bay Nội Bài, Bác quay sang anh em tổ bay chúng tôi nói: “Các chú đi với Bác từ sớm chắc chưa kịp ăn. Giờ đã rất muộn rồi, chắc các chú cũng đói và mệt lắm”. Rồi Bác quay sang bảo đồng chí Tám lấy phích sữa ra cho anh em uống. Đi theo Bác hồi đó lúc nào cũng có hai người là: đồng chí Chiến và  đồng chí Tám (luôn mang theo hai phích: một phích nước và một phích sữa để Bác tiện dùng). Lúc này, đồng chí Tám nói: “Bao giờ Bác lên máy bay lớn đi Trung Quốc, ở nhà cháu sẽ đưa các anh ấy uống”.

Khi máy bay phía Trung Quốc đến, mọi người đã khiêng Bác được một đoạn, Bác còn cố quay lại nhắc đồng chí Tám nhớ đưa các chú phi công uống sữa, ông Đương nghẹn ngào kể: “Cả đời tôi sẽ không thể quên được ly sữa của Bác hôm đó. Bác mệt thế, yếu thế nhưng vẫn không quên lo lắng cho anh em chúng tôi”. Đại tá già tiếp lời trong nước mắt và kể, đó là lần đầu tiên ông được phục vụ Bác, nhưng lại là lần thứ hai được gặp Bác, được nói chuyện với Bác.